Bạn đang ở: Trang chủ / News / Nhạc sĩ Bảo Phúc: đi trong cõi hoa

Nhạc sĩ Bảo Phúc: đi trong cõi hoa

TT - Tin nhạc sĩ Bảo Phúc qua đời truyền đi như một cơn lốc khiến tất cả những người quen biết, bạn bè ông đều không khỏi bàng hoàng.
Nhạc sĩ Bảo Phúc: đi trong cõi hoa

Sẽ không còn hình ảnh nhạc sĩ Bảo Phúc ngồi đệm piano và hát như thế này vào mỗi dịp tưởng niệm nhạc sĩ Trịnh Công Sơn tại Bình Quới - Ảnh: T.T.D.


Sự trầm lặng trong tính cách Bảo Phúc ắt hẳn đã tạo ảnh hưởng nơi người khác để thay vì nói, viết, hầu hết những người bạn chọn cách lặng yên để tiễn đưa anh - người đã để lại một khối lượng lớn tác phẩm cho làng âm nhạc VN với hơn 300 bài hòa âm bên cạnh các ca khúc, nhạc phim...

Nhắc đến Bảo Phúc, công chúng mộ điệu sẽ nhớ ngay đến những tác phẩm: Gót hồng, Dòng sông không trở lại, Những nẻo đường phù sa, Nắng hồng soi mắt em, Ðể gió đưa vào lãng quên... Những bản tình ca của anh nhẹ nhàng lắng sâu vào lòng người, chậm rãi mà bền bỉ như phù sa. Nhiều trong số đó là những tác phẩm viết cho phim và từ phim đã đi vào đời sống, bắt đầu từ bộ phim Ngôi sao cô đơn hợp tác với đạo diễn Trần Cảnh Ðôn.

Người quan tâm đến chuyện đời nghệ sĩ sẽ nhớ anh vốn xuất thân từ dòng hoàng tộc nhưng lại không hề được sống trong nhung lụa mà trái lại đã trải qua những tháng ngày cơ cực tuổi thơ. Người nhạc sĩ tài hoa đã có 52 năm đầy thăng trầm như những dòng sông khi nước ròng, nước lớn...

Bảo Phúc là một tài năng hiếm có, không chỉ trong một lĩnh vực. Anh từng là một họa sĩ nhí đầy triển vọng trước khi bị tai nạn. Bên cạnh công việc sáng tác, anh nổi danh là một nhạc sĩ hòa âm với khả năng làm việc bền bỉ, tốc độ và luôn đầy trách nhiệm. Chọn ngành hòa âm từ thuở nó vẫn còn là một cái gì mới mẻ, xa lạ với các tác giả Việt, anh muốn khai phá đến tận cùng trên mảnh đất ấy, bởi như anh nói hòa âm là không gian sáng tạo vô hạn cho những cảm xúc nội tâm.

Khả năng chơi nhiều loại nhạc cụ cho phép anh thể hiện mọi sắc thái âm nhạc trên một bản tổng phổ. Ðể bảo đảm rằng tác phẩm cuối cùng được chuyển đến cho khán giả là sản phẩm hoàn chỉnh nhất, anh tự tìm đến những buổi tập trước các live show, trò chuyện với đồng nghiệp lý do vì sao anh hòa âm như thế và tác phẩm nên được trình tấu ra sao. Thay vì đọc kịch bản để viết nhạc cho phim, anh đến trường quay để cảm nhận không khí, cảm nhận những cảm xúc nơi diễn viên để bản nhạc không trở nên lạc lõng hay chỉ là một bài hát minh họa.

Ðêm nhạc Ngồi bên hiên nhà tưởng niệm cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, Bảo Phúc ngồi đơn độc trên sân khấu bên cây đàn piano. Khi anh dạo những ngón tay lả lướt lên phím đàn và hát lời ca khúc Hành hương trên đỉnh núi “Người đi hành hương, về miền núi xa...”, nhiều khán giả rưng rưng... Có một sự đồng cảm kỳ lạ giữa hai người nhạc sĩ tài hoa này, cả cái cách dự cảm một sự ra đi thanh thản.

Hai biến cố được xem là dấu mốc cuộc đời Bảo Phúc là tai nạn ngã lầu khi anh lên 10 và cơn xuất huyết não năm 2005. Cả hai đều đẩy anh vào cảnh tuyệt vọng để ngay sau đấy người ta lại thấy một Bảo Phúc trở lại với đời, mạnh mẽ và nhiệt huyết khi anh đã thấu triệt cái lẽ thường tình “phúc họa tùy duyên”. Anh vẫn đều đặn tập luyện Bát đoạn cẩm (bài khí công được Trịnh Công Long, em nuôi cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, truyền thụ), đều đặn đạp xe mỗi ngày để dưỡng sức, song cũng tụ họp bè bạn đều đặn bên chén rượu bởi như cố nhạc sĩ Từ Huy từng nói: “Ðời không có bạn sẽ thật là buồn”.

Vài năm trở lại đây, khi “những hạt giống tiềm tàng đã nảy mầm”, Bảo Phúc tìm đến với Phật pháp, thực hành thiền giúp tâm hồn thanh tĩnh. Anh đã sống, đã cống hiến cho đời những bài ca, đã chân thành với bè bạn, đã hát cho khán giả của mình bằng một trái tim yêu thương và một kiến thức sâu rộng. Có lẽ anh cũng đã mãn nguyện với những gì mình đạt được.

Như niềm an lạc của anh khi hát “Ði trong cõi hoa thơm ngát hồn” (Cõi hoa). Cõi hoa còn đó, anh ra đi, còn lại là sự tiếc thương của bạn yêu nhạc cho một “thần đồng nhạc - họa”, một ông “vua nhạc cụ”, “một giọng ca truyền cảm”, “tay piano cự phách” của làng văn nghệ VN...

PHẠM THÀNH NHÂN

Về

Nhạc sĩ Bảo Phúc

Tin Bảo Phúc mất với tôi không bất ngờ. Trước đấy mấy ngày, khi bạn bè nhắn tin và báo chí sau đó cũng đưa tin Bảo Phúc bất tỉnh, mọi người đều biết cả. Trước đó đạo diễn Phạm Việt Thanh gọi từ Hà Nội nhờ tôi cho tin chính xác. Tôi nói với Thanh: “Phúc đang điều trị ở Chợ Rẫy!”. Thanh hỏi nguyên nhân, tôi cũng chỉ biết là Phúc đột quỵ (Phúc có tiền sử vài thứ bệnh ở tuổi ngũ tuần, mỡ trong máu, huyết áp cao như anh vẫn cho biết). Nên hôm nay Phúc ra đi không là sự bất ngờ. Chỉ như lẽ thường. Bạn bè quen biết sẽ thấy buồn khi chia tay anh.

Bảo Phúc là người giao du rộng với nhiều người trong và cả ngoài giới nghệ thuật. Tính Phúc thích tụ tập bạn bè. Anh bất tỉnh trên bàn nước như nhạc sĩ Từ Huy vài năm trước. Hơn một năm qua, mỗi người mỗi công việc nên chúng tôi ít có dịp gặp nhau. Tôi đang ngồi chỗ này ở Sài Gòn thì có thể Phúc đang ở miền Tây hay một tỉnh nào đó với bạn bè của anh. Chiều 31-5, tôi báo tin cho Phạm Việt Thanh, anh chỉ nói ngậm ngùi: “Thôi! Cho tôi biết ngày viếng, buồn quá!”.

Những năm cuối đời Bảo Phúc quay về với đạo Phật. Anh đi nhiều nơi tiếp xúc và làm nhạc về đạo, về thiền: Phật là ánh sáng đời con, Ba sắc màu huyền diệu, Thế giới thanh bình, Dìu nhau theo ánh đạo vàng, Nắng xanh trên đồi...

Vậy thì anh ra đi nhẹ nhàng rồi. Vậy thì không phải đi mà là VỀ phải không Phúc?

ĐỖ TRUNG QUÂN


www.tuoitre.com.vn, 01/06/2009

Các thao tác trên Tài liệu