Bạn đang ở: Trang chủ / Góc bạn bè / Bài viết / Tiễn đưa

Tiễn đưa

Ngô Văn Tao, 28/02/2009

Ký họa Quế Anh, 5 tuổi
(sáp màu trên giấy)


Nhân dịp sinh nhật Trịnh Công Sơn (28 tháng 2), tôi nhớ lại kỷ niệm không thể quên. Nửa đầu năm 1992, TCS đến Montréal thăm mấy em lập nghiệp ở Canada. Đó là khi cụ bà thân sinh của TCS vừa mất; TCS vừa làm hai bài ca tuyệt vời : “Đường xa vạn dặm” (khóc mẹ) và “Ta ơi! Đừng tuyệt vọng”(cảm nhận sự phù du và mất mát của đời người). Trong cái thời ngậm ngùi đó, trời Montréal còn lạnh và còn tuyết rơi cho đến tháng 4, TCS hằng ngày lặng lẽ uống rượu và “làm thơ” với một ít bạn bè, đặc biệt trong đó có tôi; dưới đây là một bài thơ “lãng mạn thật buồn” làm chung với tôi.

Rồi ngày 30.7.1992, TCS cũng lên đường về lại quê hương, để lại nỗi buồn tiếc nuối cho những anh em bạn bè ở lại Montréal. Tôi có viết bức thư ngỏ tiễn đưa dưới đây, còn giữ kèm giữa những bài thơ làm chung với TCS.

Nvt
(28/02/2009)
http://ngovantao.sky.vn


* * * * *

Vô Đề
Nắng trở Mưa trở Trời trở tuyết
Ngày ấy xa rồi em đi đâu
Đi đâu về đâu, em hời hỡi
Ơi hỡi em là giọt tuyết đau
Giọt tuyết đau, ơi hỡi em là mộng
Là mộng bây giờ cho mãi sau
Giọt tuyết mai sau em là khói
Là khói nhưng là
                là mãi mãi
Em là khói ấy mà chưa phải
Một đốm nhang đèn thức đêm sâu

Một ngọn đèn nhang đưa anh vào mộng
Mộng chưa tròn mà đã nặng thương đau
Nếu còn đây
                 Còn gặp nhau trong tuyết trắng
Tuyết có tan trôi nắng có lên màu
Thì chúng ta vẫn tìm nhau trong sương khói
Dù đi xa
              Và mưa xối xả trong vòng tay
Vẫn xin nuối tiếc chiêm bao và giọt lệ
Thôi mãi mãi em ơi
Còn nhau
Còn nhau
Một giây là vĩnh cửu

tcs-nvt (1992)


* * * * *

Gửi Sơn

Tiễn bạn

Con chim bằng đã cất cánh và bay đi. Bay cùng gió cùng mây. Trở lại mảnh đất kia, nơi có kẻ chờ đợi. Có niềm vui, giọt lệ và những nụ cười tiếp đón sự hồi hương của người tài.

Con chim bằng đã lại bay đi. Để tôi ở nơi này vòm cây tháng bảy như vội vào thu, chớm vàng xanh của nhớ thương.

Tôi đưa tiễn anh ra về vào cuối tháng bảy. Thành phố bỗng hụt hẵng. Đâu rồi ánh sáng đầu xuân, khi anh vừa đến? Chén rượu mừng vui còn dư vị đắng trên môi. Còn lại cho tôi những chai không của rượu đục. Một chút ngậm ngùi! Khi ngày bên anh đã đi vào trong quá khứ.

Đi vào trong quá khứ những đêm cô đơn những ngày rộn rã, khi chúng ta cùng nhau trầm ngâm, khi anh vui hát tô điểm thêm màu thêm sắc cho cuộc sống. Người đàn bà của thành phố đã mất rồi dáng kiêu sa. Con đường của thành phố đã mất chiều sâu. Với đôi mắt xanh, anh đã cho nơi này, cho mỗi sự vật một thoáng trầm tư, một triết lý và muôn vời lưu luyến. Anh đã cho tôi hăng say và tuyệt vọng. Cho tôi thấy rạng rỡ phi thường. Tất cả như đều nằm trong một lời ca, một trang giấy vẽ hay mấy câu thơ chợt thành hình dưới nét bút.

Con chim bằng đã cất cánh. Tôi muốn đưa tiễn anh đến tận chân trời, theo anh về lại với quê hương của chúng ta, với tuổi trẻ, những mối tình chúng ta đã mất.

Ôi! Những ước mơ, những người bạn mà chúng ta vẫn còn! Tiễn đưa anh tôi đã tiễn đưa chính mình. Một cái gì đã thầm chết rồi trong một buổi tiễn đưa.

Thời gian trôi đi
Và sông cũng trôi đi
Còn đưa nhau
Chỉ còn đưa nhau một lời hò hẹn.

Montréal, 30.7.1992
nvt

Các thao tác trên Tài liệu