Bạn đang ở: Trang chủ / Góc bạn bè / Thơ / Âm Bản Núi

Âm Bản Núi

Đinh Trường Chinh, 09.04.2001

Trịnh Công Sơn - Một Lần Thoáng Có
“Một lần bóng núi in bên sông dài
Một lần thấy bóng tôi”



Tôi cầm lửa qua chiều
thắp lên khoảng không mầu nhiệm
trí nhớ thả đều những tiếng rơi khô
Mặt trời mọc đỏ lên vai Núi
liệm những giấc mơ
mùa phục sinh chưa kịp vẫy chào.

Cõi người ta
tiễn một cõi đời
hát ca bài đồng dao cuối
phát hiện giữa đám đông
nỗi hoang vắng trong tiếng người
cất giử trí nhớ mình vào buổi chiều nắng chùng kí ức
thiêu đốt bản phác thảo cuộc đời
cháy giữa hư vô.

Hãy ngủ dưới vòm cây
làm lại đứa trẻ trong bào thai Mẹ
khóc lại một ngày mùa xuân
chỉ còn cánh rừng trần gian chợt thèm héo úa
còn biển thở khàn giọng hát chiều hôm
xoá trắng âm bản đời
đè nặng địa cầu phút nguy nan.

Đêm rủ rê hồi niệm
về một ngọn đèn dầu
vừa thổi tắt trong căn nhà nhỏ.
Tôi còn ôm lòng đêm chờ mặt trời mọc khuya
như máu chảy từ vai Núi.


Đinh Trường Chinh
09.04.2001

Các thao tác trên Tài liệu