Bạn đang ở: Trang chủ / Góc bạn bè / Thơ / Chiều im, ngồi rửa cọ nhớ Trịnh Công Sơn

Chiều im, ngồi rửa cọ nhớ Trịnh Công Sơn

Đinh Cường, Virginia, 21, Nov, 2011

by-dinh-cuong-15.jpg
Dù thế nào thì rừng cây
cũng rụng hết lá, trận gió chiều im
rửa mấy cây cọ vừa vẽ xong, lại nhớ
chiếc đàn dương cầm màu đen tuyền
trong góc đó, mấy đóa hồng khô
ôi Sơn bao năm rồi không về
ngồi trên chiếc ghế mây trắng cũ
mấy chiếc ly cụng nhau
sóng sánh bọt rượu
nhớ không Lữ Quỳnh ơi
chiếc đàn dương cầm màu đen tuyền
Bảo Phúc hay đàn
nay Phúc cũng không còn
chiếc đàn thì phủ kín
những bức tranh nơi đâu
( cậu hay kêu con Xíu nặng màu )
tháng tám tôi về ghé thắp cây nhang
mà sao thấy tàng hoa giấy rụng
vẫn cánh cửa sắt có song cao 
tượng của Lê Thành Nhơn còn đó
rửa mấy cây cọ vẽ mà nhớ Sơn
nhớ chiếc đàn dương cầm bỏ trống …
Virginia, 21, Nov, 2011
Đinh Cường

Các thao tác trên Tài liệu

được ắp xếp dưới: