Bạn đang ở: Trang chủ / English / Music / Songs / Evanescent Bloom

Evanescent Bloom

"Đóa hoa vô thường". Translated by Vân Mai.


Tìm em tôi tìm
Mình hạc xương mai
Tìm trên non ngàn
Một cành hoa khôi
Nụ cười mong manh
Một hồn yếu đuối
Một bờ môi thơm
Một hồn giấy mới

Tìm em tôi tìm
Nhủ lòng tôi ơi
Tìm đêm chưa từng
Tìm ngày tinh khôi
Tìm chim trong đàn
Ngậm hạt sương bay
Tìm lại trên sông
Những dấu hài

Tìm em xa gần
Đất trời rộn ràng
Tìm trong sương hồng
Trong chiều bạc mệnh
Trăng tàn nguyệt tận
Chưa từng tuyệt vọng
Đâu em

Tìm trong vô thường
Có đôi dòng kinh
Sấm bay rền vang
Bỗng tôi thấy em
Dưới chân cội nguồn
Tôi mời em về
Đêm gội mưa trong
Em ngồi bốn bề
Thơm ngát hương trầm

Trong vườn mưa tạnh
Tiếng nhạc hân hoan
Trăng vàng khai hội
Một đoá hoa quỳnh

Từ nay tôi đã có người
Có em đi đứng bên đời líu lo
Từ nay tôi đã có tình
Có em yêu dấu lẫy lừng nói thưa
Từ em tôi đã đắp bồi
Có tôi trong dáng em ngồi trước sân

Mùa đông cho em nỗi buồn
Chiều em ra đứng hát kinh đầu sông
Tàn đông con nước kéo lên
Chút tình mới chớm đã viên thành
Từ nay anh đã có nàng
Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca
Mùa xuân trên những mái nhà
Có con chim hót tên là ái ân

Sen hồng một nụ
Em ngồi một thuở
Một thuở yêu nhau
Có vui cùng sầu
Từ rạng đông cao
Đến đêm ngọt ngào
Sen hồng một độ
Em hồng một thuở xuân xanh
Sen buồn một mình
Em buồn đền trọn mối tình

Một chiều em đứng cuối sông
Gió mùa thu rất ân cần
Chở lời kinh đến núi non
Những lời tình em trối trăn
Một thời yêu dấu đã qua
Gót hồng em muốn quay về
Dù trần gian có xót xa
Cũng đành về với quê nhà

Từ đó trong vườn khuya
Ôi áo xưa em là
Một chút mây phù du
Đã thoáng qua đời ta

Từ đó trong hồn ta
Ôi tiếng chuông não nề
Ngựa hí vang rừng xa
Vọng suốt đất trời kia

Từ đó ta ngồi mê
Để thấy trên đường xa
Một chuyến xe tựa như
Vừa đến nới chia lìa

Từ đó ta nằm đau
Ôi núi cũng như đèo
Một chút vô thường theo
Từng phút cao giờ sâu

Từ đó hoa là em
Một sớm kia rất hồng
Nở hết trong hoàng hôn
Đợi gió vô thường lên

Từ đó em là sương
Rụng mát trong bình minh
Từ đó ta là đêm
Nở đoá hoa vô thường.


I seek you, love
Slender and frail
I seek you in upland
An ethereal bloom
A fleeting smile
A delicate soul
The scented lips
A blank page anew

I seek you, love
Soothing myself
To seek a night afresh
A pristine day
A flying bird in the flock
Dew drop in the mouth
I seek on riverbanks
Your slippers’ imprints

I seek you near and far
Earth and heaven, blissful
I seek in the rosy mist
In the ephemeral night
'Till the end of the dying moon
But I shall not despair
Dearest

In the evanescence
I seek a duo prayer
Resounding thunder rolling
Then i found you
By the primordial spring
I bid you home
Night awash in pure rain
Your presence emanates
Scent of incense in four corners

In the garden, rain stops
Music rejoices
The golden moon fêtes
The epiphyllum blossom

From now on, I have the one
You, who twitters and walks by my life
From now on, I have love
You, cherished and radiant with words
With you I am wholesome
In you I am, when you sit by the porch

Winter brings you sorrow
Sunset, you sing prayers by the river
Winter breaks, water floods
Nascent love has matured
From now on I have her
To mounts and streams, I offer my song
Spring comes over rooftops,
There's a singing bird named lovebird

Rosy lotus bud
You sat by a time
A time when we loved
A time of joy and sorrow
From high sunrise
Until sweet nights
Rosy lotus of a time
You were rose in your green youth
Forlorn lotus, you
Loved fully with melancholy

An evening you stood by the river
The autumn breeze tenderly
Carried the prayer to the mountains:
Your last loving confession
A beloved time has passed
Your rosy steps have turned away,
Leaving my world shattered
As you must return to the spring

Since then, in the evening garden
Oh your dress of the past,
A fluff of floating cloud
That drifted through my life

Since then, in my soul
Oh the lament of the bell,
The horse’s neigh, deep in the forest,
Reverberates through earth and heaven

Since then, in delirium
I watch on a faraway road
A carriage destined
To the scene of parting

Since then, I lay wounded
Oh mountains and passes,
Faint impermanence rises
With each passing minute

Since then, the flower that is you,
Of a deep rose at dawn,
Blossoms wholly at dusk to
Await the evanescent wind

Since then, you are the mist
That drizzles, fresh at sunrise,
Since then, I am the night
That flourishes into the evanescent bloom.


translated by Vân Mai
03/2004

Các thao tác trên Tài liệu

được ắp xếp dưới: