Bạn đang ở: Trang chủ / Nhạc / Bài hát / Đóa hoa vô thường

Đóa hoa vô thường

Trịnh Công Sơn, 1972

(Tìm tình. Nhịp thong dong)
Tìm em tôi tìm
Mình hạc xương mai
Tìm trên non ngàn
Một cành hoa khôi
Nụ cười mong manh
Một hồn yếu đuối
Một bờ môi thơm
Một hồn giấy mới

Tìm em tôi tìm
Nhủ lòng tôi ơi
Tìm đêm chưa từng
Tìm ngày tinh khôi
Tìm chim trong đàn
Ngậm hạt sương bay
Tìm lại trên sông
Những dấu hài

Tìm em xa gần
Đất trời rộn ràng
Tìm trong sương hồng
Trong chiều bạc mệnh
Trăng tàn nguyệt tận
Chưa từng tuyệt vọng
Đâu em

Tìm trong vô thường
Có đôi dòng kinh
Sấm bay rền vang
Bỗng tôi thấy em
Dưới chân cội nguồn
Tôi mời em về
Đêm gội mưa trong
Em ngồi bốn bề
Thơm ngát hương trầm

Trong vườn mưa tạnh
Tiếng nhạc hân hoan
Trăng vàng khai hội
Một đoá hoa quỳnh

(Đưa tình về. Nhịp hớn hở)
Từ nay tôi đã có người
Có em đi đứng bên đời líu lo
Từ nay tôi đã có tình
Có em yêu dấu lẫy lừng nói thưa
Từ em tôi đã đắp bồi
Có tôi trong dáng em ngồi trước sân

(Hát tự do)
Mùa đông cho em nỗi buồn
Chiều em ra đứng hát kinh đầu sông
Tàn đông con nước kéo lên
Chút tình mới chớm đã viên thành

(Nhịp nhàng. Thơ thới)
Từ nay anh đã có nàng
Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca
Mùa xuân trên những mái nhà
Có con chim hót tên là ái ân

(Bốn mùa yêu nhau trong lẽ vô thường của trời đất. Bình an)
Sen hồng một nụ
Em ngồi một thuở
Một thuở yêu nhau
Có vui cùng sầu
Từ rạng đông cao
Đến đêm ngọt ngào
Sen hồng một độ
Em hồng một thuở xuân xanh
Sen buồn một mình
Em buồn đền trọn mối tình

(Hiu hắt)
Một chiều em đứng cuối sông
Gió mùa thu rất ân cần
Chở lời kinh đến núi non
Những lời tình em trối trăn
Một thời yêu dấu đã qua
Gót hồng em muốn quay về
Dù trần gian có xót xa
Cũng đành về với quê nhà

(Con sóng biển dâu đã mang tình về quê quán cũ)
...
(Tình đi, người ở lại. Đoạn cuối. Êm đềm, xa vắng)
Từ đó trong vườn khuya
Ôi áo xưa em là
Một chút mây phù du
Đã thoáng qua đời ta

Từ đó trong hồn ta
Ôi tiếng chuông não nề
Ngựa hí vang rừng xa
Vọng suốt đất trời kia

Từ đó ta ngồi mê
Để thấy trên đường xa
Một chuyến xe tựa như
Vừa đến nới chia lìa

(Tình do tâm ta mà sinh. Có khi tình mất mà tâm còn động vọng.
Đến lúc tâm bình an thì tình kia cũng đoạn nỗi.)
Từ đó ta nằm đau
Ôi núi cũng như đèo
Một chút vô thường theo
Từng phút cao giờ sâu

Từ đó hoa là em
Một sớm kia rất hồng
Nở hết trong hoàng hôn
Đợi gió vô thường lên

Từ đó em là sương
Rụng mát trong bình minh
Từ đó ta là đêm
Nở đoá hoa vô thường.

Chú thích
Bài "đồ sộ" nhất của TCS với "Dã tràng ca". Hãy xem Hà Vũ Trọng Chiêm ngắm đoá hoa vô thường trong Hợp Lưu, số 59 (tháng 6-7/2001), tr. 16-28. In lại trong Một cõi Trịnh Công Sơn, tr. 339-350, với nhiều đoạn bị đục khoét, kể cả các chú thích: không biết tác giả có hay biết gì không? Hình như chuyện tự tiện in lại, cắt xén và không buồn ghi xuất xứ là một thao tác bình thường của giới báo chí in ấn VN?

Các thao tác trên Tài liệu