Bạn đang ở: Trang chủ / Français / Musique / Chansons / Nommer les quatre saisons

Nommer les quatre saisons

"Gọi tên bốn mùa", traduit par Trần Thị Khanh-Tương.


Em đứng lên gọi mưa vào hạ
Từng cơn mưa từng cơn mưa từng cơn mưa
Mưa thì thầm dưới chân ngà

Em đứng lên mùa thu tàn tạ
Hàng cây khô cành bơ vơ
Hàng cây đưa em đi về giọt nắng nhấp nhô

Em đứng lên mùa đông nhạt nhòa
Từng đêm mưa từng đêm mưa từng đêm mưa
Mưa lạnh từng ngón sương mù

Em đứng lên mùa xuân vừa mở
Nụ xuân xanh cành thênh thang
Chim về vào ngày tuổi em trên cành bão bùng

Rồi mùa xuân không về
Mùa thu cũng ra đi
Mùa đông vời vợi
Mùa hạ khói mây
Rồi từ nay em gọi
Tình yêu dấu chim bay
Gọi thân hao gầy
Gọi buồn ngất ngây

Ôi tóc em dài đêm thần thoại
Vùng tương lai chợt xa xôi
Tuổi xuân ơi sao lạnh dòng máu trong người

Nghe xót xa hằn lên tuổi trời
Trẻ thơ ơi trẻ thơ ơi
Tin buồn từ ngày mẹ cho mang nặng kiếp người.


Tu t’éveilles et tu proclames l’Eté: la pluie
La pluie et la pluie
La pluie qui murmure sous tes pieds d’ivoire.

Tu appelles l’Automne : la ruine
Orpheline d’amour, tu reviens par l’allée aux arbres désséchés,
Qui laissent filtrer quelques gouttes de soleil.

Tu nommes l’Hiver : la désolation
Des nuits de pluie, et des nuits de pluie
Des nuits glaciales aux épais brouillards.

Tu appelles le Printemps : la renaissance, la verte nature,
Les oiseaux reviennent quand tu arrives à l’âge,
Bruyants sur les branches feuillues.

Puis le printemps ne revient plus,
L’automne s’en va,
L’hiver semble lointain,
L’été ombrageux.
Dès lors tu nommes
L’amour : l’ombre des oiseaux à l’horizon,
La vie : l’épuisement,
La tristesse : l’enivrement.

Oh ! Tes longs cheveux des nuits mythiques !
Le futur soudain semble lointain.
Ta jeunesse ! Elle me fait geler le sang dans les veines.

La tristesse a laissé des traces sur ta vie,
Oh enfant ! La triste nouvelle
Depuis le jour où maman te fait endosser le destin de l’homme.

Traduit par Trần Thị Khanh-Tương
02/12/2008

Các thao tác trên Tài liệu

được ắp xếp dưới: