Bạn đang ở: Trang chủ / Nhạc / Bài hát / Ngụ ngôn của mùa Đông

Ngụ ngôn của mùa Đông

Trịnh Công Sơn, <=1967

Trịnh Công Sơn hát
tại Quán Văn 1966-1967


1. Một ngày mùa Đông
Một người Việt Nam
Ra bên giòng sông
Nhớ về cội nguồn
Nhớ về đoạn đuờng
Từ đó ra đi
Nhớ về biển rộng
Thuyền ghe lướt sóng
Nhớ về nghìn trùng
Nòi giống của chim

Một ngày mùa Đông
Một người Việt Nam
Đi lên đồi non
Nhớ về cội nguồn
Nhớ về đoạn đường
Từ đó ra đi
Nhớ về đồng bằng
Loài chim muông hót
Nhớ rừng mịt mùng
Nòi giống của Tiên

Một ngày mùa Đông
Trên con đường mòn
Một chiếc xe tang
Trái mìn nổ chậm
Người chết hai lần
Thịt da nát tan

2. Một ngày mùa Đông
Một người Việt Nam
Thôi ra giòng sông
Súng nổ thật gần
Tiếng đạn đầy hồn
Từ đó bâng khuâng
Nhớ thuở mẹ bồng
Lời ru trong sáng
Nhớ mẹ hiền lành
Ngồi với đàn con

Một ngày mùa Đông
Một người Việt Nam
Thôi lên đồi non
Súng từ thị thành
Súng từ ruộng làng
Nổ xé da con
Phố chợ thật buồn
Cuộn dây gai chắn
Chắc Mẹ hiền lành
Rồi cũng tủi thân

Một ngày mùa Đông
Hai bên là rừng
Một chiếc xe tang
Trái mìn nổ chậm
Người chết hai lần
Thịt da nát tan.

Các thao tác trên Tài liệu