Bạn đang ở: Trang chủ / Français / Musique / Chansons / L’âge de la pierre triste

L’âge de la pierre triste

"Tuổi đá buồn", traduit par Léon Remacle.


Trời còn làm mưa, mưa rơi mênh mang
Từng ngón tay buồn, em mang em mang
Đi về giáo đường, ngày chủ nhật buồn
Còn ai, còn ai, đóa hoa hồng cài lên tóc mây
Ôi đường phố dài
Lời ru miệt mài, ngàn năm ngàn năm
Ru em nồng nàn, ru em nồng nàn

Trời còn làm mây, mây trôi lang thang
Sợi tóc em bồng, trôi nhanh trôi nhanh
Như dòng nước hiền, ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai đóa hoa hồng vùi quên trong tay
Ôi đường phố dài
Lời ru miệt mài, ngàn năm ngàn năm
Ru em giận hờn, ru em giận hờn

Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi
Từng phiến băng dài trên hai tay xuôi
Tuổi buồn em mang đi trong hư vô
Ngày qua hững hờ

Trời còn làm mưa, mưa rơi mưa rơi
Từng phiến mây hồng em mang trên vai
Tuổi buồn như lá gió mãi cuốn đi
Quay tận cuối trời

Trời còn làm mưa, mưa rơi thênh thang
Từng gót chân trần, em quên em quên
Ôi miền giáo đường ngày chủ nhật buồn
Còn ai còn ai, đóa hoa hồng tàn hôn lên môi
Em gầy ngón dài
Lời ru miệt mài, ngàn năm ngàn năm
Ru em muộn phiền, ru em bạc lòng.


Il continue de pleuvoir, tombe une interminable pluie
Sur chacun de tes doigts la tristesse tu vas porter, porter
Allant vers l’église par un dimanche de mélancolie
Une rose dans les cheveux, qui donc était resté, resté ?
Ô longue rue de la cité
Une berceuse entraînante, mille et mille ans
Te berce ardemment, te berce ardemment

Il continue de faire nuage, nuages errant au gré des vents
Tes cheveux bouffants coulent rapidement, rapidement
Comme une douce eau, ce morne dimanche présent
Une rose oubliée dans la main, qui donc était resté ?
Ô longue rue de la cité
Une berceuse entraînante, mille et mille ans
Berce ton ressentiment, berce ton ressentiment

Il continue de pleuvoir, tombe et tombe la pluie
Chaque glaçon le long de tes bras ballants
Tu emportes ton âge triste vers le néant
Passent les jours, indifférents

Il continue de pleuvoir, tombe et tombe la pluie
Chaque amas de nuages roses tu portes sur tes épaules
L’âge triste est comme une feuille qui toujours vole
Et qui au fond de l’horizon est repartie

Il continue de pleuvoir, tombe une interminable pluie
Chacun de tes pas à pied nu tu oublies, tu oublies
Ô quartier de l’église, un dimanche de mélancolie
Une rose fanée posée sur les lèvres, qui donc était resté ?
Tu es mince et tes doigts sont allongés
Une berceuse entraînante, mille et mille années
Berce ton accablement, berce ton infidélité.


traduit par Léon Remacle
25/03/2007


Các thao tác trên Tài liệu

được ắp xếp dưới: