Bạn đang ở: Trang chủ / Français / Musique / Chansons / Nostalgie d’un amour

Nostalgie d’un amour

"Tình nhớ", traduit par Léon Remacle

Tình ngỡ đã quên đi
Như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa xăm
Bỗng về quá thênh thang

Ôi áo xưa lồng lộng
Đã xô dạt trời chiều
Như từng cơn nước rộng
Xóa một ngày đìu hiu

Tình ngỡ đã phôi pha
Nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa
Nhưng người vẫn quanh đây

Những bước chân mềm mại
Đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuội
Rớt vào lòng biển khơi

Khi cơn đau chưa dài
Thì tình như chút nắng
Khi cơn đau lên đầy
Thì tình đã mênh mông

Một người về đỉnh cao
Một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau
Như bóng chim cuối đèo

Tình ngỡ chết trong nhau
Nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu
Nhưng người vẫn bâng khuâng

Những ngón tay ngại ngùng
Đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động
Hết cuộc đời lênh đênh

Người ngỡ đã xa xưa
Nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa
Nhưng còn quá bao la

Ôi trái tim phiền muộn
Đã vui lại một giờ
Như bờ xa nước cạn
Đã chìm vào cơn mưa.


Cet amour, je croyais l’avoir oublié
Tant mon cœur s’efforçait de l’ignorer
Toi que je croyais au loin perdue
Soudain si paisiblement tu es revenue

Oh, habit de jadis de vent gonflé
Qui dans le ciel du soir ondulait
Comme chaque reflux de la marée
Qui effaçait un jour triste et désolé

Cet amour que je croyais éteint
Etait encore tellement plein
Toi que je croyais au loin partie
Tu étais toujours restée par ici

Tes tendres pas doucement
Dans ma vie étaient entrés
Comme des galets qui tombaient
Un à un au fond du lointain océan

Quand la douleur n’est pas en éveil
L’amour est comme un rayon de soleil
Mais quand la souffrance devient intense
C’est que l’amour est déjà immense

L’un de nous était monté sur les hautes cimes
L’autre descendu dans les profonds abîmes
Pour faire notre amour rapidement sombrer
Comme l’ombre d’un oiseau au fond d’un défilé

Cet amour que je croyais en nous enterré
Est toujours dans mon coeur bien vivant
Je croyais l’avoir oublié depuis longtemps
Mais son souvenir continue à me troubler

De nos doigts hésitants
Nous avions bercé cet amour qui nous unissait
De même qu’au large s’était calmé le vent
Nos vies avaient cessé d’être ballotées

Je croyais que c’était du passé
Mais soudain tu étais rentrée
Cet amour que je croyais par les vagues emporté
Est resté encore si démesuré

Oh, la tristesse dans mon cœur
S’était dissipé l’espace d’une heure
Comme la berge éloignée d’un cours asséché
Qui dans la pluie avait sombré

Trinh Cong Son


Traduit par Léon Remacle
09/08/2006

Các thao tác trên Tài liệu

được ắp xếp dưới: