Bạn đang ở: Trang chủ / Français / Musique / Chansons / S’envoler en silence

S’envoler en silence

"Bay đi thầm lặng", traduit par Léon Remacle.


Có chút bồi hồi trong phút chia ly
Có những mặt người không yêu là vì
Có những cuộc đời hết sức ngây ngô
Đi trong tình dài có người đã tới
Sao trong hồn này tiếng lời hấp hối
Tôi không là người u mê khờ dại
Đã hết thật rồi tiếng nói vui tươi
Có tiếng thở dài dưới gió thu đông
Có nỗi bùi ngùi bay đi thầm lặng
Có những mặt người giữa phố hoang mang

Có chút lệ nhòa trong phút hôn nhau
Có những vực bờ chôn theo tình đầu
Có vẫy chào về giữa chốn binh đao
Đi sao nặng nề kiếp người nhỏ bé
Xa xăm ngọn cờ quê nhà vắng gió
Tôi không kẻ thù nên đau từ độ
Tóc úa là nhờ những tháng âu lo
Có nắng vàng nghèo trên lối đi xa
Có tối thật đều trong linh hồn nhỏ
Có mắt thật chiều dưới trán ngây thơ

Có chén rượu chờ trong quán đêm đêm
Có những bạn bè xanh như người bệnh
Có tiếng cười và tiếng khóc mênh mông
Tôi như mọi người mong ngày sẽ tới
Nhưng khi về lại thu mình góc tối
Trong tôi rụng đầy bao nhiêu nụ cười
Có nói được gì những tiếng bi ai
Có tiếng tù và hối thúc trong tim
Có đếm từng giờ trong khi nằm bệnh
Có nhớ vài lần những má môi xinh.


Il y a un peu d’anxiété à l’heure de la séparation
Il est des visages sans amour à juste raison
Il est des vies extrêmement saugrenues
A vivre un long amour certains sont parvenus
Pourquoi dans mon âme il est des paroles d’agonie
Je ne suis pas de ceux qui sont aveuglés et abrutis
Sont vraiment finis paroles et mots réjouissants
A l’automne et à l’hiver il est des soupirs sous le vent
Il est des tristesses qui en silence se sont envolées
Il est des visages désemparées au cœur des cités

Il est un peu de larmes embuées à l’instant des baisers
Il est des abîmes où les premières amours sont enterrées
Au milieu des batailles il est des saluts de la main
La marche est si pesante dans la vie si petite d’un humain
Dans le lointain le drapeau de mon pays manque de vent
Je suis sans ennemis et souffre depuis ce temps
Mes cheveux sont décolorés grâce aux jours d'anxiété
Il est un maigre soleil sur les routes éloignées
Il est une nuit bien égale dans l’âme des enfants
Il est des regards de crépuscule sous des fronts innocents

Il est du vin qui nous attend dans les tavernes chaque nuit
Il est des amis au teint livide comme atteints de maladies
Il est des rires et des pleurs qui sont démesurés
Je suis comme tous, j’espère que le jour va arriver
Mais en rentrant, dans un coin sombre je me suis replié
Mon cœur est jonché de tant de sourires tombés
Que peuvent exprimer des paroles de pitié et de douleur
Il est des bruits pressants de trompes dans mon cœur
Il est des heures que j’ai comptées, malade et alité
Il est des joues et des lèvres auxquelles parfois j’ai repensé.


Traduit par Léon Remacle
22/04/2007

Các thao tác trên Tài liệu

được ắp xếp dưới: