Sombré dans la pluie
Chìm dưới cơn mưa và chìm dưới đêm khuya
Trời đất bao la còn chìm đắm trong ta
Hạt cát ngu ngơ nằm chìm dưới chân đi
Bờ bến thiên thu nằm chìm dưới hư vô
Chìm dưới cơn mưa một ngàn năm trước
Mây qua mây qua môi em hồng nhạt
Chìm dưới cơn mưa một ngàn năm nữa
Mây qua mây qua môi em hồng vừa
Chìm dưới cơn mưa một người chết đêm qua
Chìm dưới đất kia một người sống thiên thu
Chìm khuất trong ta một lời nói vu vơ
Chìm dưới sương thu là một đóa thơm tho
Chìm dưới cơn mưa và chìm dưới đêm khuya
Trời đất bao la còn chìm đắm trong ta
Hạt cát ngu ngơ nằm chìm dưới chân đi
Bờ bến thiên thu nằm chìm dưới hư vô
Chìm dưới cơn mưa bàn chân nhỏ bé
Năm xưa năm xưa chung vui hội hè
Chìm dưới cơn mưa bàn chân nhỏ bé
Năm nay năm nay đã quên đường về
Chìm dưới cơn mưa một người chết đêm qua
Chìm dưới đất kia một người sống thiên thu
Chìm khuất trong ta một lời nói vu vơ
Chìm dưới sương thu là một đóa thơm tho
Chìm dưới cơn mưa một dấu chân đi
Chìm dưới đất kia hạt cát bao la.
Sombré dans la pluie et sombré dans la nuit
En nous est encore englouti l’univers infini
Sous nos pas s’ensevelit le grain de sable sans esprit
Les limites de l’éternité sombrent dans le néant
Sombré dans la pluie un millier d’années auparavant
Passent et passent les nuages, tes lèvres sont d’un rose léger
Sombré dans la pluie encore un millier d’années
Passent et passent les nuages, tes lèvres sont d’un rose seyant
Sombré dans la pluie la nuit passée un homme a expiré
Englouti dans cette terre un homme vit pour l’éternité
Ensevelie en nous une parole sans intérêt
Noyé dans la brume automnale un bouquet parfumé
Sombré dans la pluie et sombré dans la nuit
En nous est encore englouti l’univers infini
Sous nos pas est enseveli le grain de sable sans esprit
Dans le néant sombrent les limites de l’éternité
Sombré dans la pluie un minuscule pied
Qui jadis, jadis s’était amusé dans les festivités
Sombré dans la pluie un minuscule pied
Qui cette année, cette année a oublié de rentrer
Sombré dans la pluie la nuit passée un homme a expiré
Englouti dans cette terre un homme vit pour l’éternité
Ensevelie en nous une parole sans intérêt
Noyé dans la brume automnale un bouquet parfumé
Sombrée dans la pluie une empreinte de pied
Englouti dans cette terre un grain de sable démesuré
Trịnh Công Sơn
Traduit par Léon Remacle
20/07/2006
Các thao tác trên Tài liệu