Bạn đang ở: Trang chủ / Français / Musique / Chansons / Un océan de souvenirs

Un océan de souvenirs

"Biển nhớ", traduit par Léon Remacle.


Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Gọi hồn liễu rũ lê thê
Gọi bờ cát trắng đêm khuya

Ngày mai em đi
Đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờ
Sỏi đá trông em từng giờ
Nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Ngày mai em đi
Biển nhớ em quay về nguồn
Gọi trùng dương gió ngập hồn
Bàn tay chăn gió mưa sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn vàng
Hồn lẻ nghiêng vai gọi buồn
Nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nào em về
Bàn tay buông lối ngõ
Đàn lên cung phím chờ
Sầu lên đây hoang vu

Ngày mai em đi
Biển nhớ tên em gọi về
Triều sương ướt đẫm cơn mê
Trời cao níu bước sơn khê

Ngày mai em đi
Cồn đá rêu phong rủ buồn
Đèn phố nghe mưa tủi hờn
Nghe ngoài trời giăng mây luôn

Ngày mai em đi
Biển có bâng khuâng gọi thầm
Ngày mưa tháng nắng còn buồn
Bàn tay nghe ngóng tin sang

Ngày mai em đi
Thành phố mắt đêm đèn vàng
Nửa bóng xuân qua ngập ngừng
Nghe trời gió lộng mà thương.


Demain tu t’en vas
Un océan de souvenirs par ton nom te rappellera
Il rappellera l’esprit du saule aux longues branches ployées
Il rappellera les plages de sable blanc de nuit baignées

Demain tu vas t’en aller
T’attendront les montagnes et les collines penchées
A chaque heure les graviers guetteront ton arrivée
Tristement résonnera le rythme de tes pas esseulés

Demain tu vas t’en aller
Un océan de souvenirs te fera à tes sources retourner
Il rappellera la mer pour remplir ton âme d’alizés
De la main tu conduis le vent de la pluie qui va arriver

Demain tu vas t’en aller
Tels les yeux de la nuit les lumières de la ville sont embuées
Les âmes solitaires appellent la tristesse, épaules penchées
Au dehors la mer est agitée et me rend encore plus attristé

Un jour, lorsque tu reviendras
Les bras ballants debout dans le passage
Une guitare accordée t’attendra
Monte la tristesse en cet endroit sauvage

Demain tu t’en vas
Un océan de souvenirs par ton nom te rappellera
Ton sommeil encore tout imprégné de mers et d’océans
Le ciel là-haut retient l’élan des montagnes et des torrents

Demain tu vas t’en aller
Une mousse triste pendille sur les bancs de rocher
Les lumières de la ville se sentent délaissées sous la pluie
Au dehors les nuages se déversent dans un ciel assombri

Demain tu t’en vas
La mer sera mélancolique et silencieusement t’appellera
Seront toujours tristes jours de pluie et mois ensoleillés
De la main je capterai les nouvelles qui vont arriver

Demain tu seras partie
Les jaunes lumières de la ville sont telles les yeux de la nuit,
La clarté hésitante du printemps a déjà à moitié disparue
Entendant les grands vents dans le ciel mon cœur s’est ému.


Traduit par Léon Remacle
04/05/2007

Các thao tác trên Tài liệu

được ắp xếp dưới: