Bạn đang ở: Trang chủ / Français / Musique / Chansons / Une fleur éphémère

Une fleur éphémère

"Đóa hoa vô thường", traduit par Léon Remacle.


Tìm em tôi tìm
Mình hạc xương mai
Tìm trên non ngàn
Một cành hoa khôi
Nụ cười mong manh
Một hồn yếu đuối
Một bờ môi thơm
Một hồn giấy mới

Tìm em tôi tìm
Nhủ lòng tôi ơi
Tìm đêm chưa từng
Tìm ngày tinh khôi
Tìm chim trong đàn
Ngậm hạt sương bay
Tìm lại trên sông
Những dấu hài

Tìm em xa gần
Đất trời rộn ràng
Tìm trong sương hồng
Trong chiều bạc mệnh
Trăng tàn nguyệt tận
Chưa từng tuyệt vọng
Đâu em

Tìm trong vô thường
Có đôi dòng kinh
Sấm bay rền vang
Bỗng tôi thấy em
Dưới chân cội nguồn
Tôi mời em về
Đêm gội mưa trong
Em ngồi bốn bề
Thơm ngát hương trầm

Trong vườn mưa tạnh
Tiếng nhạc hân hoan
Trăng vàng khai hội
Một đoá hoa quỳnh

Từ nay tôi đã có người
Có em đi đứng bên đời líu lo
Từ nay tôi đã có tình
Có em yêu dấu lẫy lừng nói thưa
Từ em tôi đã đắp bồi
Có tôi trong dáng em ngồi trước sân

Mùa đông cho em nỗi buồn
Chiều em ra đứng hát kinh đầu sông
Tàn đông con nước kéo lên
Chút tình mới chớm đã viên thành
Từ nay anh đã có nàng
Biết ơn sông núi đáp đền tiếng ca
Mùa xuân trên những mái nhà
Có con chim hót tên là ái ân

Sen hồng một nụ
Em ngồi một thuở
Một thuở yêu nhau
Có vui cùng sầu
Từ rạng đông cao
Đến đêm ngọt ngào
Sen hồng một độ
Em hồng một thuở xuân xanh
Sen buồn một mình
Em buồn đền trọn mối tình

Một chiều em đứng cuối sông
Gió mùa thu rất ân cần
Chở lời kinh đến núi non
Những lời tình em trối trăn
Một thời yêu dấu đã qua
Gót hồng em muốn quay về
Dù trần gian có xót xa
Cũng đành về với quê nhà

Từ đó trong vườn khuya
Ôi áo xưa em là
Một chút mây phù du
Đã thoáng qua đời ta

Từ đó trong hồn ta
Ôi tiếng chuông não nề
Ngựa hí vang rừng xa
Vọng suốt đất trời kia

Từ đó ta ngồi mê
Để thấy trên đường xa
Một chuyến xe tựa như
Vừa đến nới chia lìa

Từ đó ta nằm đau
Ôi núi cũng như đèo
Một chút vô thường theo
Từng phút cao giờ sâu

Từ đó hoa là em
Một sớm kia rất hồng
Nở hết trong hoàng hôn
Đợi gió vô thường lên

Từ đó em là sương
Rụng mát trong bình minh
Từ đó ta là đêm
Nở đoá hoa vô thường.


En te cherchant je veux trouver
Un corps svelte et fluet
J’ai cherché par monts et forêts
Une fleur reine de beauté
Un sourire fragile
Une âme gracile
Un bord de lèvre parfumée
Une âme comme une page immaculée

En te cherchant je veux trouver
A moi-même, oh j’ai parlé
Chercher de nuit je n’ai pas encore fait
Je cherche de jour dès le soleil levé
Je cherche un oiseau dans une volée
Portant dans le bec une goutte de rosée
Je suis revenu au bord du fleuve chercher
Les empreintes de tes souliers

Je t’ai cherchée au loin comme auprès
Dans cet univers agité
Je t’ai cherché dans la belle rosée
Dans le soir de brève durée
Aux mois finissants ou à la lune couchée
Je n’ai jamais désespéré
Ô mon aimée

Je t’ai cherché dans l’impermanence
Où se trouvent deux lignes de stances
Dans le fracas du tonnerre
Soudain je t’aperçois
Au pied de la Source de l’univers
Je t’invite chez moi
Dans la nuit trempée de pluie claire
Tu es assise et autour de toi
Des effluves de santal embaument l’air

Dans le jardin après la pluie
Une musique joyeuse retentit
La lune jaune ouvre la cérémonie
Un phyllocactus fleuri

J’ai quelqu’un depuis
Qui babille et m’accompagne dans la vie
J’ai un amour désormais
Je t’ai toi, mon aimée au parler réputée
Je suis comblé depuis ta venue
Assise devant la cour, dans ton allure je me suis vu

La tristesse t’est apportée par l’hiver
Le soir au bord du fleuve tu chantes des prières
A la fin de l’hiver l’eau a monté
L’amour à peine naissant est déjà à maturité
Elle et moi sommes ensemble désormais
Par ce chant je rends à mon pays ses bienfaits
Au printemps sur le toit des maisons
Chante un oiseau qui se nomme « affection »

Fleur de lotus rosée,
Un temps tu es assise immobile
Le temps de notre idylle
Faite de joies et de peines mêlées
Depuis l’aurore levée
Jusqu’à la nuit au goût sucré
La fleur de lotus est rose un moment
Tu es rose en tes verts printemps
La fleur de lotus toute seule est attristée
Tu es triste en répondant à mon amour entier

Un soir tu te tenais en bas de la rivière
Le vent d’automne très attentionné
A transporté jusqu’aux monts tes prières
Des mots d’amours pour dernières volontés
Le temps cher à notre cœur est passé
Tes talons roses tu veux tourner
Même si le monde nous laisse endoloris
Tu dois te résoudre à rentrer au pays

Depuis lors dans le jardin la nuit
Oh, tes habits du passé
Sont un peu de nuage aventurier
Qui a traversé rapidement ma vie

Depuis lors dans mon esprit,
Oh, le son de la cloche à la tristesse infinie
Un hennissement dans la lointaine forêt
Résonne à travers cet univers entier

Depuis lors je reste assis hébété
A regarder sur la route éloignée
Une voiture qui me donne l’impression
D’arriver à l’instant sur le lieu de la séparation

Depuis lors je suis alité
Oh, les montagnes comme les défilés
Un peu d’impermanence les poursuit
A chaque minute et heure enfuies

La fleur c’est toi depuis lors
Par certain matin plus rose encore
Eclose toute entière au couchant
Et attend que se lève un vent inconstant

Tu es la rosée depuis lors
Qui tombe rafraîchissante à l’aurore
Je suis la nuit depuis lors
Qui voit une fleur éphémère éclore

Traduit par Léon Remacle
24/09/2006

Các thao tác trên Tài liệu

được ắp xếp dưới: