Bạn đang ở: Trang chủ / Français / Musique / Chansons / Une longue journée dans mon pays

Une longue journée dans mon pays

"Ngày dài trên quê hương", traduit par Léon Remacle.


1. Một người già trong công viên
Một người điên trong thành phố
Một người nằm không hơi thở
Một người ngồi nghe bom nổ

Một người ngồi hai mươi năm
Nhìn hoả châu đêm rực sáng
Đàn trẻ nhỏ quen bom đạn
Người Việt nằm với vết thương

Mẹ Việt nằm hai mươi năm
Xương da mềm
Đợi giờ sông núi thiêng
Một maù vàng trên da thơm
Nên giữ gìn màu lúa chín quê hương

Một ngày dài trên quê hương
Ngày Việt Nam hoang tàn quá
Một ruộng đồng trơ đất đỏ
Một đàn bò không luống cỏ

Một ngày dài trên quê hương
Người Việt Nam quên mình sống
Một ngục tù nuôi da vàng
Người Việt nằm nhớ nước non

2. Ngày thật dài trong âu lo
Rồi từng đêm bom đạn phá
Người Việt nhìn sao xa lạ
Người Việt nhìn nhau căm thù

Một ngục tù trên quê hương
Người Việt Nam quên nòi giống
Người từng ngày xây uất hận
Rồi từng ngày nát dấu bom

Mẹ Việt nằm hai mươi năm
Xương da mềm
Đợi giờ sông núi thiêng
Một màu vàng trên da thơm
Nên giữ gìn màu lúa chín quê hương

Một ngày dài trên quê hương
Bầy trẻ thơ nay đã lớn
Một người già lo âu nhìn
Người già chờ cơn gió lặng

Một người ngồi hai mươi năm
Cuộc buồn vui ly rượu đắng
Người Việt nào da không vàng
Mẹ Việt nào nhớ xác con...


1. Dans le jardin public, une personne âgée
Dans la ville, une personne aliénée
Une personne allongée sans plus respirer
Une personne assise écoute les bombes exploser

Une personne assise depuis vingt années
A regarder dans la nuit s’éclairer les fusées
Une bande de gamins habitués aux bruits de la guerre
Le peuple du Vietnam avec sa blessure gît à terre

La mère vietnamienne depuis vingt ans est couchée
Ses os et sa peau se sont ramollis
Elle attend l’heure où le pays deviendra sacré
Une seule teinte jaune sur les peaux parfumées
Il faut garder la couleur du riz mûr au pays

Une longue journée dans mon pays
Un jour où le Vietnam est par trop dévasté
Un champ à la terre rouge dénudé
Un troupeau de vaches sans herbage à brouter

Une longue journée dans mon pays
Le peuple du Vietnam de vivre a oublié
Pour élever des peaux jaunes, une maison d’arrêt
Le peuple du Vietnam couché rêve à son pays

2. Une longue journée dans l’angoisse et la peur
Où chaque nuit bombes et balles continuent à ravager
Les vietnamiens se regardent comme des étrangers
Les vietnamiens se regardent la haine au cœur

Sur tout mon pays une sinistre geôle
De ses ancêtres le peuple du Vietnam a tout oublié
Chaque jour la rancœur par les hommes est alimentée
Et chaque jour les cratères de bombes déchirent le sol

La mère vietnamienne depuis vingt ans est couchée
Ses os et sa peau se sont ramollis
Elle attend l’heure où le pays deviendra sacré
Une seule teinte jaune sur les peaux parfumées
Il faut garder la couleur du riz mûr au pays

Une longue journée dans mon pays
La bande de gamins a maintenant grandi
Un vieillard les regarde anxieusement
Les vieillards attendent que se calme le vent

Une personne assise depuis vingt années
Du vin âcre pour de gais ou tristes événements
Quel vietnamien n’a pas la peau ocrée ?
Quelle mère du Vietnam ne repense au corps de son enfant ?

Traduit par Léon Remacle
11/9/2006

Các thao tác trên Tài liệu

được ắp xếp dưới: