Bạn đang ở: Trang chủ / Góc bạn bè / Sinh-hoạt / Nhạc Trịnh: có thể phá cách đến đâu ? / Ca sĩ Thanh Lam: Tôi không “phá phách” nhạc Trịnh

Ca sĩ Thanh Lam: Tôi không “phá phách” nhạc Trịnh

Có những sự phá cách nhạc Trịnh Công Sơn nhưng chỉ đơn thuần là những “thí nghiệm vui vẻ” theo khuynh hướng thị trường, thời trang như Đàm Vĩnh Hưng, Mỹ Tâm thì dù nó có hơi lạ tai, thậm chí nghịch tai cũng không thấy ai phiền lòng vì người ta biết chắc chắn nó sẽ qua nhanh. Nhưng khi bộ đôi Thanh Lam - Lê Minh Sơn dồn dập tung ra hai album nhạc Trịnh hơi đầy “chất Lam” thì các phản ứng đa chiều từ công chúng trở nên mạnh mẽ và bức xúc hơn. Chúng tôi đã gặp ca sĩ Thanh Lam để đặt lại với chị những băn khoăn của người nghe - người yêu nhạc Trịnh.
Ca sĩ Thanh Lam
Ca sĩ Thanh Lam

* Chị có thể nói gì về những suy nghĩ của mình khi quyết định làm hai album nhạc Trịnh Công Sơn theo một phong cách hoàn toàn mới lạ gần đây (Ru mãi ngàn nămNày em có nhớ)?

- Ngày xưa, tôi đã hát nhạc Trịnh theo cách “truyền thống” mà mọi người đã quen, và cũng đã nhận được những lời khen. Nhưng tôi luôn tự biết nếu mình cứ đi mãi con đường ấy thì làm sao “qua” được chị Khánh Ly.

Hơn nữa, cùng với thời gian và những trải nghiệm của bản thân, tôi cũng đã nhận ra những “góc khuất” khác của nhạc Trịnh mà tôi nghĩ rằng mình có thể khai phá nó.

Ngoài ra, đã là một ca sĩ chuyên nghiệp, ai cũng muốn có cách thể hiện mỗi tác phẩm nổi tiếng theo cách riêng của mình. Tôi cảm nhận nhạc Trịnh theo lỗ tai tôi và con tim tôi.

Khi tôi gặp Lê Minh Sơn, chúng tôi có tiếng nói chung trong việc cảm nhận nhạc Trịnh, chúng tôi nghe bằng tai của những con người hiện đại, yêu nó bằng tình yêu của ngày hôm nay. Và vì thế chúng tôi quyết định thể hiện lại nó theo cách mà chúng tôi cho là tốt nhất. Có thể chúng tôi đúng, cũng có thể chúng tôi sai.

Nhưng không ai có thể nói chúng tôi “phá” nhạc Trịnh Công Sơn. Vì chúng tôi đã làm việc cực kỳ tận tụy, say mê, nghiêm túc, bằng tất cả những kiến thức bài bản nhất mà chúng tôi được học ở nhạc viện - điều mà dù rất không muốn nói nhưng tôi cũng đành phải nói thẳng là không mấy người trong số những người đang hát và “làm mới” nhạc Trịnh có được.

Điều cuối cùng, quan trọng nhất, tôi và Lê Minh Sơn đã làm hai album ấy bằng tất cả tình yêu của mình với âm nhạc của Trịnh Công Sơn, và vì thế, tôi không có gì ân hận.

* Nhưng thỉnh thoảng, trong các chương trình lớn, khi hát cùng nhiều ca sĩ khác, chị vẫn hát Trịnh Công Sơn bằng phong cách cũ, và nhận được rất nhiều khen ngợi, chị có thấy là như vậy “mới không bằng cũ”?

- Khi hát trong chương trình chung, tôi phải tôn trọng ý đồ của đạo diễn và không thể “chơi nổi” hát một mình một kiểu. Tôi nghĩ sự cổ vũ của khán giả là dành cho lao động của tôi trong chính cái đêm biểu diễn ấy chứ không phải vì phong cách mới hay cũ.

* Tâm trạng của chị khi đón nhận những phản ứng khác nhau từ công chúng, nhất là những lời chê bai vì chị đã “phá cách” một cách quá đà? Liệu chị có đi tiếp con đường đã chọn, hoặc sẽ dừng lại hay rẽ ngang?

- Khán giả có phản ứng khác nhau là chuyện bình thường. Tôi chỉ hơi buồn nếu người trong nghề cũng không nhìn nhận đúng lao động nghệ thuật của chúng tôi. Còn tiếp tục hay không ư? Tôi sẽ dừng lại. Không phải vì ngại chê bai, phê phán mà vì thấy như vậy là đủ.

Nhạc Trịnh Công Sơn luôn luôn có người yêu quí và tôi nhường sự khám phá mới mẻ lại cho họ. Biết đâu, sẽ có người còn quyết liệt hơn cả chúng tôi. Tôi còn nhiều dự án khác với âm nhạc đương đại. Tất nhiên, tôi vẫn sẽ hát nhạc Trịnh Công Sơn, nhưng chỉ trong những chương trình chung và khi đạo diễn yêu cầu.

V.HOÀI thực hiện

tuoitre.com.vn
Thứ Năm, 29/09/2005

Các thao tác trên Tài liệu